Cành mai thường trụ
canh mai thuong truCành mai thường trụ
Thế
giới đang bất an
Gần
nửa thế kỷ trở lại đây, ta thường nghe nói đến cụm từ “toàn cầu hóa “và “biến đổi
khí hậu”. Một trong những biến động trên thế giới mang tính bất thường và nguy
hiểm khôn lường là biến đổi khí hậu mà biểu hiện chủ yếu là sự nóng lên trên
toàn cầu, tạo nên những hiện tượng khí hậu cực đoan. Đây là thách thức lớn nhất
trong thế kỷ XXI. Biến đổi khí hậu ảnh hưởng trực tiếp đến hệ sinh thái, tài
nguyên môi trường và đời sống con người. Nhiệt độ toàn cầu đã tăng lên 1,5°C. Nếu
nhiệt độ này tăng tiếp thì những tai họa kinh khủng sẽ giáng lên đầu nhân loại.
Giới
chức Sri Lanka, Indonesia và Thái Lan hiện nay đang chạy đua với thời gian để dọn
dẹp đống đổ nát và tìm kiếm hàng trăm người mất tích sau khi lũ lụt và lở đất
làm hơn 900 người thiệt mạng. Theo Tổ chức Khí tượng Thế giới (WMO), đợt mưa lũ
vừa qua, Việt Nam nằm trong nhóm chịu ảnh hưởng nặng nề nhất, với lượng mưa 24
giờ lên tới 1.739mm - mức “thực sự khủng khiếp” và có thể là kỷ lục ở châu Á.
Tại
diễn đàn Ứng dụng Khoa học công nghệ trong dự báo của Bộ Nông nghiệp và Môi trường
tổ chức chiều 25 tháng 11, ông Nguyễn Tôn Quân, Phó phòng Quản lý thiên tai cộng
đồng và Truyền thông cho biết từ đầu năm tới nay thiên tai đã làm hơn bốn trăm người
chết và mất tích, và bảy trăm người bị thương. Hàng trăm nghìn căn nhà hư hỏng,
hàng trăm nghìn hecta lúa và cây trồng hư hại, chưa kể gia súc và thủy sản bị
cuốn trôi sạch. Bão lũ gây thiệt hại ước tính hơn 85.000 tỷ đồng… Năm nay, Biển
Đông xuất hiện 14 cơn bão, 5 áp thấp nhiệt đới, chỉ kém kỷ lục năm 2017 một
cơn. Gần nhất khoảng cuối tháng11-2025, Nam Trung Bộ mưa rất lớn. Lũ các sông đều
cao một cách đáng kể làm cả trăm người chết, mất tích, hơn hai trăm nghìn nhà ngập
nước…
Chưa
kể, trên thế giới chiến tranh giữa Ukraine - Nga vẫn tiếp diễn khốc liệt, giải
Gaza chưa yên tiếng súng và một vài khu vực cũng căng thẳng như eo biển Đài
Loan hay Biển Đông…
Bây
giờ là đầu năm 2026, mùa xuân đã lấp ló sau những ngày mùa đông lạnh lẽo và khắc
nghiệt. Không khí mừng xuân tuy nhộn nhịp mà lòng người vẫn ngổn ngang bao nỗi
niềm trăn trở về hạnh phúc riêng, chung. Hình như những vấn đề mà người Việt
đang phải đối diện cũng không khác gì những vấn đề chung của thế giới: nợ xấu
trong hệ thống tài chính ngân hàng, suy thoái kinh tế ở một số lĩnh vực, nhiều
doanh nghiệp phá sản, buôn bán ế ẩm, thất nghiệp, gánh nặng an sinh… Tất cả đều
bộn bề.
Trước
thềm xuân Việt
Theo
nhà Phật thì xuân vốn không mùa; từ khi có vũ trụ thế giới đến nay, không năm
tháng ngày giờ nào không là xuân. Kinh Hoa
nghiêm trình bày rất thuyết phục về ý niệm cả không gian lẫn thời gian đều
có tính chất dung thông vô ngại, từ đó các bậc Tổ sư liễu đạo diễn tả quan điểm
này một cách rất hình tượng rằng: “Hạt cải mảy lông chứa đầy pháp giới, một sắc
một hương tràn ngập ý xuân”. Xét ra cũng chẳng khác lời Phật dạy trong kinh Lăng nghiêm: “Nếu chỉ có một người trong
các ông phát chân quy nguyên thì mười phương hư không thảy đều tiêu mất”. Từ điều
này Hòa thượng Thích Mật Thể cảm khái mà nói rằng: “Không còn vạn vật thì mới
không còn xuân, không chúng sinh mới là không Phật hóa”. Thế giới chúng ta xưa
kia vốn an lành, chỉ vì con người không nhận ra bản thể chân tâm, sinh ra vọng
tưởng chấp trước, khởi lên ngọn lửa tham sân si, khiến thế giới quay cuồng theo
tham vọng cá nhân, tôn giáo, chủ nghĩa, quốc gia của riêng mình. Thế nên mới
đưa đến tình trạng căng thẳng vì mọi kiểu khủng hoảng; mà ở nước ta là khủng hoảng
tài chính, khủng hoảng nợ công, khủng hoảng tiêu dùng…, dẫn đến viễn cảnh cuộc
sống đa số nhân dân trở nên mịt mờ với nhiều bất trắc.
Chợt
nhớ lời thoán quẻ Dịch năm nay, Bính Ngọ là "Thiên trạch quyết", là một
cách diễn giải về quẻ Trạch thiên quải (Càn trên, Đoài dưới) trong Kinh Dịch, còn được gọi là quẻ số 43. Quẻ
này tượng trưng cho việc thanh trừ cái xấu để cái tốt được tỏa sáng. Ý
nghĩa chính: "Quải" trong tên tiếng Hán có nghĩa là thanh trừ, phá bỏ.
Nội quái là Càn (☰),
tượng trưng cho trời, đại diện cho sự quyết đoán, sáng tạo, và quyền lực. Ngoại
quái là Đoài (☱),
tượng trưng cho đầm, đại diện cho sự vui vẻ, mưu trí. Ý nghĩa khi luận giải:
Khi quẻ này xuất hiện, nó cho thấy một giai đoạn cần phải quyết đoán loại bỏ những
điều tiêu cực, dứt khoát, để thanh lọc và bảo vệ cái đúng. Đây là một quẻ mang
tính hành động, đòi hỏi sự kiên định và ý chí mạnh mẽ để đạt được mục
tiêu.
Phải
chăng đấy cũng chính là tinh thần của “nhất chi mai” khi Thiền sư Mãn Giác nhân
bệnh mà bảo cho đại chúng biết, “Mạc vị xuân tàn hoa lạc tận/ Đình tiền tạc dạ
nhất chi mai?”.
Còn
đó cành mai của hy vọng
Quả
là trong bối cảnh hiện tại, đã thấy sáng lên vài điểm đáng mừng, khi những người
lãnh đạo cao nhất của đất nước đã nhìn ra những thiếu sót của hệ thống, đã mạnh
dạn cải cách hành chính 2 cấp, xóa bỏ quận, huyện, dù có nhiều vướng mắc lúng
túng lúc đầu nhưng đang nỗ lực đưa công nghệ tin học vào biến thành một chính
phủ số hóa. Tất nhiên, từ chỗ nhận ra thiếu sót đến chỗ khắc phục được thiếu
sót luôn đòi hỏi thời gian; nhưng rõ ràng xã hội sẽ còn chịu nhiều tổn hại nặng
nề hơn nếu không ai dám chịu trách nhiệm.
Mặc
dù Đức Phật không bao giờ là một nhà chính trị, nhưng ngay trong những lời dạy
của mình Ngài vẫn chú trọng đến việc trị quốc. Mặc dù giáo lý của Đức Phật nhấn
mạnh đến việc giải thoát của cá nhân, nhưng hạnh phúc của con người về mặt
chính trị và xã hội cũng không bị bỏ qua. Đức Phật đã giảng dạy về sự quan trọng
và về các điều kiện thiết yếu của một chính phủ tốt. Ngài dạy rằng khi người
lãnh đạo chính phủ tham nhũng và bất công thì xứ sở trở nên băng hoại và đau khổ.
Ngài chống lại sự tham nhũng và đã dạy rằng chính phủ phải biết quản trị dựa
trên các nguyên tắc nhân ái. Ngài nói: “Khi người lãnh đạo đất nước công bình
và chính trực thì triều thần trở nên công bình và chính trực; khi triều thần trở
nên công bình và chính trực thì các đại quan trở nên công bình và chính trực;
khi các đại quan công bình và chính trực thì các viên chức trở nên công bình và
chính trực; khi các viên chức công bình và chính trực thì nhân viên thừa hành
trở nên công bình và chính trực; khi các nhân viên thừa hành công bình và chính
trực thì nhân dân trở nên công bình và chính trực”. (Tăng chi bộ).
Trong
kinh Cakkavatti Sihananda (Chuyển luân Thánh vương sư tử hống, Trường bộ), Đức Phật nói rằng các điều
hung ác và tội phạm, như ăn cắp, lường gạt, bạo lực, thù ghét, bạo tàn… đều bắt
nguồn từ sự nghèo khó. Quốc vương và triều đình có thể dùng sự trừng phạt để kiềm
chế tội phạm, nhưng không bao giờ có thể tiêu trừ các tội phạm bằng quyền lực của
mình. Đức Phật chủ trương phát triển kinh tế, thay vì dùng quyền lực, để xóa giảm
tội phạm.
Các
điểm sáng trong kinh tế Việt Nam bao gồm việc duy trì ổn định kinh tế vĩ mô,
tăng trưởng GDP tích cực (trong báo cáo được đưa ra hôm 10-11-2025, ngân hàng
UOB đã nâng dự báo tăng trưởng GDP của
Việt Nam từ mức 7,5% theo dự báo trước đó lên 7,7% so với tăng trưởng GDP năm
2024 đạt 7,09%), kim ngạch xuất nhập khẩu tăng kỷ lục (đến ngày 15-11, tổng kim
ngạch xuất nhập khẩu của cả nước đã cán mốc 801 tỷ USD, tăng trên 17% so với
cùng kỳ năm 2024), thu hút đầu tư trực tiếp nước ngoài (FDI) ấn tượng và sự
phát triển vượt bậc của hạ tầng giao thông, đặc biệt là đường cao tốc. Một điểm
sáng nữa là tình yêu thương nghĩa đồng bào thể hiện qua những đoàn xe cứu trợ từ
các chợ, các chùa, tự viện có tổ chức hay tự phát nối đuôi nhau hướng về miền
Trung khốn khó. Bên cạnh những điểm sáng tích cực ấy thì mưa bão, ngập lụt dồn
dập gây ra thiệt hại nghiêm trọng, không chỉ gây tổn thất vật chất mà còn có thể
tạo sức ép ngắn hạn lên tăng trưởng, giá cả, và nhiệm vụ ổn định kinh tế vĩ mô.
Kinh tế vi mô thì các cơ sở kinh doanh nhỏ lẻ đang hồi hộp chờ cách thu thuế mới
mà Quốc hội đang bàn cãi, dù rất nhiều hiện nay cũng đã gặp khó khăn.
Ngoài
ra, nguyên tắc tối thượng là tạo điều kiện và môi trường để người dân được hưởng
quyền dân chủ một cách đầy đủ trong một nhà nước thượng tôn pháp luật. Người
dân không phải lo sợ những kiểu hành xử cảm tính, tùy tiện từ ông quan ở xã, ở ấp
đến những người lãnh đạo cấp tỉnh cấp thành phố, hay từ những bản quy hoạch
“trên trời rơi xuống” đến những dự án “làm lấy được” bất chấp hậu quả môi sinh
và xã hội… Nhưng suy cho cùng, điều quan trọng là làm thế nào để người dân hay
quần chúng được “tưới tẩm” nguồn thiện ý, nuôi dưỡng thiện tâm thay vì dựa vào
bạo lực để giải quyết mọi xung đột, mắc mứu trong đời sống. Không bao giờ là
quá trễ cho những ai muốn “hồi đầu thị ngạn”, muốn tạo thiện nghiệp, tẩy rửa ác
căn.
Người
ta nhớ đến vua Asoka (vua A-dục), người đã lãnh đạo bao cuộc chiến tranh mở rộng
bờ cõi. Khi nhà vua đánh chiếm xứ Kalinga, hơn mười vạn người bị giết, mười lăm
vạn người khác bị bắt. Cảnh tang tóc của chiến tranh đã khiến cho Asoka vô cùng
hối hận và ông đã nguyện trở thành một Phật tử thuần thành, một vị hoàng đế của
hòa bình, của một tình cảm nhân bản, sâu sắc bao gồm cả người và loài vật. Lịch
sử cho biết trong lời dụ khắc trên trụ đá ở Kalinga, vua Asoka đã nói: “Cũng
như ta mong cho con cái ta được hưởng mọi hạnh phúc và an lạc ở đời này và đời
sau, ta cũng cầu mong cho tất cả mọi người đều cũng được hưởng hạnh phúc và an
lạc như vậy”.
Asoka
đã biết vun trồng cành mai “thiện” sau những lầm lỗi trong quá khứ lạnh lẽo như
bao mùa đông trong đời mình và trên đất nước do mình cai quản. Cành mai “thiện”
hôm nay còn đó. Chỉ tiếc xuân đang đến mà nắng mới vẫn chưa đẩy lui được những
ngày rét mướt đầy lo âu dằn vặt, khiến hoa chưa kịp nở. Sứ mệnh của những nhà
lãnh đạo là tìm kiếm và kiến tạo mùa xuân bên ngoài cho nhân dân.
Tuy
nhiên, một khi tâm ý con người đã hướng tới việc cải cách và có quyết tâm cải
cách thì chắc chắn chẳng chóng thì chầy, xã hội cũng sẽ có những đổi mới thực sự
có ý nghĩa, mang tính bền vững. Người ta vẫn tin rằng những cành mai “dân chủ”
sẽ cung hiến cho đời những đóa hoa mai tự do mạnh mẽ, nhờ có sự tinh tấn chuyên
cần chăm bón trên nền tảng quý trọng sự thật và công lý, trên ý thức tôn trọng
quyền của con người và cuộc sống ổn định của người dân. Người ta vẫn có thể tin
rằng những bế tắc sẽ sớm được dọn dẹp để có sớm sự hanh thông trong cuộc sống.
Thật vậy, Phật giáo quan niệm mọi sự đều vô thường, hàm ý mọi sự mọi vật luôn
biến chuyển không ngừng. Những bế tắc cũng vậy, chúng không tồn tại mãi mãi mà
sẽ chuyển biến từ từ để có được hanh thông. Ước mơ của người dân là cuộc sống
luôn bình an nhưng luôn hanh thông, để có được sự phát triển mang tính bền vững.
Đành
rằng ước mơ con của người mãi mãi chỉ là ước mơ, nhưng mùa xuân có thể ở lại nếu
con người biết tạo ra môi trường, điều kiện để đạt tới những điều gần với ước
mơ, để an hưởng hạnh phúc, tự do.
Trong
xã hội bao giờ cũng có những khuynh hướng khác nhau mà cụ thể là khuynh hướng cải
cách và khuynh hướng bảo thủ. Người cải cách luôn sốt ruột thấy mọi sự việc đều
trì trệ. Người bảo thủ cho rằng hiện trạng là đáng được duy trì. Họ không hiểu
rằng sự chuyển hóa là điều tất nhiên của vạn pháp. Trong Cáo tật thị chúng, Hòa thượng Mãn Giác đã nhìn thấy “Xuân khứ”
(xuân đi) gắn với “bách hoa lạc” miêu tả không gian mùa xuân qua đi khi hoa rụng,
thể hiện sự tàn phai, kết thúc của một chu kỳ. Ngược lại, “xuân lai” (xuân đến)
với “bách hoa khai” tái hiện không gian tràn đầy sức sống khi hoa nở, gợi mở sự
khởi đầu mới. Cặp từ “khứ” và “lai” nhấn mạnh sự luân chuyển không ngừng của thời
gian, làm nổi bật tính vô thường của không gian thiên nhiên, nơi mọi thứ đều tuần
hoàn trong sinh diệt.
Chúng
ta nhớ một bài thơ của Tổ Trúc Lâm Trần Nhân Tông
Sơn phòng mạn hứng
Thị phi niệm trục triêu
hoa lạc,
Danh lợi tâm tùy dạ vũ
hàn.
Hoa tận vũ tình sơn tịch
tịch,
Nhất thanh đề điểu hựu
xuân tàn.
Tạm
dịch
Thị phi rụng như như
hoa buổi sáng,
Danh lợi đêm buồn mưa lạnh
rơi
Hoa úa, mưa ngừng, non
im vắng
Xuân đã tàn một tiếng
chim thôi. (NC)
Ngài đã nhận ra bản thể vô thường của vạn pháp
và xem sinh diệt là lẽ thường hằng. Do đó khi lãnh đạo đất nước, ngài lấy tâm
thanh tịnh đối đãi, không xao động vì “thị phi” mà ra quyết sách cho sự tồn tại
và độc lập dân tộc. “Vạn sự thủy lưu thủy/ Bách niên tâm ngữ tâm”. (Đăng Bảo Đài sơn) (Việc đời như nước
xuôi dòng/ Trăm năm lòng nói với lòng mà thôi). (NC)
Vấn
đề là làm sao cho những người bảo thủ thấy được thiện ý của nhóm đòi hỏi cải
cách, khi đó, những sự chuyển biến ôn hòa sẽ tuần tự xuất hiện mà không cần phải
tranh chấp. Để thực hiện được điều này, trước hết, mọi người đều phải có sự
chuyển hóa từ trong tâm thức; đó là vai trò của một nền hành chính và quản trị chính
trực.
Cành
mai thiện còn đó thì tất nhiên thuộc tính sinh hoa của nó còn đó. Vấn đề là phải
có sự chăm sóc, sự lưu tâm của những người làm vườn có trách nhiệm. Và cần nhớ
rằng nó chỉ nở được trên mảnh đất mà nó cảm thấy nó thực sự làm chủ, hay nói
cách khác là nó cần một vườn hoa nhân chủ.
Nguyên Cẩn